|
Day 3/13/2026
Sitting with the Suffering
Read: Job 2:7-13
No one said a word to him, because they saw how great his suffering was. Job 2:13
|
Daddy, my head hurts." "Daddy, I'm so cold." "Daddy, can you rub my feet?"A high fever, chills, and body aches recently descended cruelly upon my teenage daughter. She wanted me to make it better. But mostly she just wanted me near. Eventually we took her to urgent care. "Virus," we were told. Nothing to do but ride it out.I sat with my sick girl for hours that day. Rubbing her feet. Getting her medicine. Desperately wanting her to feel better. Occasionally, my selfish side complained, This is hard. Indeed, it is hard to sit with people's suffering, to witness their hurt up close.Job's friends saw his suffering up close too. These three guys are often fairly!criticized for their later poor treatment of Job. But it's easy to forget that, initially, they simply sat with him: "They sat on the ground with him for seven days and seven nights. No one said a word to him, because they saw how great his suffering was" (Job 2:13). Jobs' friends remind us that when someone we love is hurting, it's our presence our being there, whether we speak or not that often matters most. Their example reminds us that even though we may not always know what to say, simply sitting with someone in their suffering may be the greatest gift we can give. -Adam R. Holz
Who do you know who's struggling? How might you be present to them?
|
|
|
Ngày 3/13/2026
Ngồi cùng Người Đau Khổ
Đọc: Gióp 2:7-13
Chẳng ai nói với người một lời nào; vì thấy sự đau khổ người rất lớn. Gióp 2:13
|
Ba ơi, con đau đầu." "Ba ơi, con lạnh." "Ba ơi, xoa bàn chân giúp con được không?"Một cơn sốt cao, lạnh run và đau nhức toàn thân đã ập đến với con gái đang tuổi thiếu niên của tôi một cách tàn nhẫn. Con bé muốn tôi giúp nó cảm thấy đỡ hơn. Nhưng đa phần là nó chỉ muốn có tôi bên cạnh. Cuối cùng, chúng tôi đã đưa nó đến phòng cấp cứu. "Là do vi-rút," họ nói như vậy. Chẳng thể làm gì khác ngoài việc chờ cho nó qua đi.Tôi đã ngồi cùng với con gái mình hàng giờ suốt cả ngày hôm ấy. Xoa chân cho con bé. Lấy thuốc cho nó. Xót xa mong mỏi con bé sẽ cảm thấy tốt hơn. Thỉnh thoảng, sự kích kỷ trong tôi lên tiếng, khó quá đi mất. Thật vậy, thật khó để ngồi lại cùng những người đang trải qua sự đau khổ, để chứng kiến sự tổn thương của họ một cách thật gần.Những người bạn của Gióp cũng đã từng chứng kiến nỗi đau của ông gần như vậy. Ba người này thườngđúng là như vậy!bị chỉ trích về cách họ đối xử tệ với Gióp. Nhưng chúng ta dễ quên mất rằng, ban đầu, họ chỉ đơn giản ngồi lại với ông: "Ba bạn ngồi xuống đất với người trong bảy ngày bảy đêm, chẳng ai nói một lời với người, vì thấy sự đau đớn người lớn lắm" (Gióp 2:13).Những người bạn của Gióp nhắc nhở chúng ta rằng khi có ai đó mà chúng ta yêu thương đang bị đau, thì chính sự hiện diện của chúng tasự tồn tại của chúng ta ở đó, cho dù ta có lên tiếng hay khôngthường là mang ý nghĩa lớn nhất. Ví dụ của họ nhắc chúng ta rằng dù có khi chúng ta chẳng biết phải nói gì, đơn giản ngồi lại cùng ai đó khi họ đang phải trải qua sự đau khổ có lẽ chính là món quà lớn nhất mà chúng ta dành tặng cho họ. -Adam R. Holz
Bạn có biết ai đó đang phải vật lộn với đau khổ không? Bạn sẽ hiện diện với họ như thế nào?
|